Thơ 39
Thơ
ĐÊM CHỜ SÁNG Cứ chà xát mãi cơn đau Nghe chừng tiếng thở cũng nhàu nát đêm Bước thời gian rất dịu êm Vẫn như tiếng búa đập trên mái nhà Vần xoay với những hôm qua Ngóng đường qua lại ai là cố nhân Tay mình mưa bão dừng chân Cuồng quay theo đám phù vân cuộc người Luân hồi nhân quả ... Thế thôi ! Mỉm cười xoa nhẹ vết đời trên lưng Họ tay buốt mắt mình sưng Kẻ rơi bể khổ người rừng thê lương Tìm về thơ ấu mà thương Tình yêu thơm ngát con đường nhân sinh Trước gương mình tự ôm mình Gửi cơn gió thoảng vạn hình nỗi đau 14/9/2025
THÁNG NĂM NỬA PHẬT NỬA MA Từng viên gạch nát dưới chân Hằn in dấu vết tím bầm trăm năm Người đi theo dấu xa xăm Chật tay những túi phong trần gió mưa Bao giờ thấy được ngày xưa Để yêu thương thắp bốn mùa dịu êm Lời ru chắp cánh hồn sen Nhìn nhau thơm ngát những miền cỏ hoa Mùa xuân ở cạnh chúng ta Tình bằng con nhện thật thà giăng tơ Lòng nhau như mắt trẻ thơ Tháng năm khoai lúa ngủ mơ vẫn cười Còn tin ở phía con người Dẫu cho lừa dối trêu ngươi Ta Bà Tháng năm nửa Phật nửa ma Tìm bao dung để có ta bên mình 18/9/2025 TÔI NGỒi KỂ CHUYỆN Tôi ngồi kể chuyện cánh đồng Tiếng cười bánh vỡ gieo trồng khoai lang Những cơn gió chạy khắp làng Mách trầu cau lứa đôi đang hẹn mùa Tôi ngồi kể chuyện bão lùa Phù hoa hư ảo bỏ bùa tình nhân Đắng cay đau khổ đến gần Cùng người thôn nữ bỏ xuân quên ngày Tôi ngồi kể chuyện cỏ may Xé thân dưới những xéo dày trần gian Hoa kia vẫn nở sau tàn Dẫu cho trời đất chẳng ban sắc màu Tôi ngồi kể chuyện mai sau Cô thôn nữ sẽ cài đầu khăn voan Theo chồng chào đón họ hàng Lòng tôi bỏ lại gió hoang cuối chiều 20/8 NGỒI NGHE SEN HÁT Bên đầm nhàn rỗi một tôi Lắng nghe sen hát những lời thảo thơm Trời không cho mọc đẩt vườn Dẫu trong bùn tối ngó luôn trắng ngần Tình yêu mặc áo lặng thầm Chắt chiu dưỡng chẩt hoa dâng tặng người Đằng sau tiếng nói nụ cười Là hương sen đã rã rời tàn khô Sau mùa thu hoạch, xác xơ Lại mình ngó với đợi chờ tái sinh Nỗi đau chỉ giữ riêng mình Những đêm trơ cạn xót hình bóng xưa Bao dung hạn hán , chờ mưa Hoa về ngó lại như chưa cắt mình Tàn khô rồi lại tái sinh Có như sen ngó chung tình, hỡi anh? 23/9 ĐI VÀO HEO MAY Mấy lần đã hẹn với nhau Tuổi xanh, tóc trắng góp câu chuyện đời Dở dang mây lướt ngang trời Bước chân năm tháng không ngồi cùng ta Câu thơ chung đã nở hoa Mà trong cõi mạng giờ là cố nhân Kẻ ngơ ngẩn kiếp phong trần Người run tay gậy bước chân xế chiều Âm thầm ý nghĩ vẹo xiêu Mấy lần gió lớn muốn liều một phen Trái đường đành thẹn với sen Tách trà không vị đã quen bóng mình Giấu đêm dư vị bình minh Dõi theo đom đóm đi tìm tâm giao Thu về tiếng gió lao xao Nghe cơn buổt lạnh rơi vào heo may 24/9 AN NHIÊN Cầm làm gì nữa cơn say Chật nhau bóng tháng năm đầy hơi men Trút hờn đặc quánh lòng đêm Nụ cười vắng bóng nhiều thêm thở dài Cầm làm gì nữa bi ai Níu hoàng hôn cũ quên ban mai về Buồn vui ly biệt hẹn thề... Đều hư không cả khi nghe giao mùa Biết là duyên nghiệp cợt đùa Thì mình khoe thắng giấu thua làm gì Cho muôn sự áo từ bi Dập bầm cay đắng sân si đâu còn Trăng buông khuyết để được tròn Sông trôi rác để lọc trong lai mình Ta xem tất cả vô minh Buông đêm quá khứ ngắm nhìn mây bay 26/9 BUỔI SÁNG NGẮM TRỜI Xoè tay đón nhận hương hoa Chắt chiu bởi những sương sa đêm mù Cánh hồng trang điểm lời ru Sẩy sàng giá buốt bao mùa từ gai Lắng nghe nhip thở sông dài Bao nhiêu nắng gió hát bài dịu êm Để cho tiếng sóng ngọt mềm Sông tranh đấu với bóng đêm lọc mình Xa xa những dáng lục bình Trăm năm vẫn một yêu tin dâng bờ Kệ hồng cúc bảo dại khờ Tím dâng trọn sắc đợi chờ, Người ơi! Trà thiền cạn chén với đời Ngẩng đầu trắng sắc mây trôi Ta Bà Vườn mình nở những đoá hoa Bao nhiêu cỏ dại đã là tàn tro 27/9 MỖI NGÀY TIỄN KHÁCH Nỗi buồn gõ cửa nhà tôi Khoe trường kịch mới của người đã dưng Nhớ về giọng hát bao dung Tôi không mở cửa : Xin đừng đến đây! Sân si chở nặng đắng cay Muốn xin trú tạm mấy ngày trời mưa Tôi rằng gió đã đổi mùa Lâu nay chẳng bận hơn thua....Không mời! Phù hoa cũng muốn ghé chơi Tặng quà là nhũng tiếng lời ngọt thơm Vội soi lại mình trước gương Thấy mình vẫn thật, chỉ đường khách đi Mỗi ngày cầm chuỗi từ bi Giữ mình kín cửa sợ đi sai đường Tưới ngày bằng suối yêu thương Tháng năm nhổ cỏ trong vườn đã hoa 28/9 NGỒI NGHE TIN BÃO Ngỡ lòng mình đã như sông Bao nhiêu suối đổ vẫn không tràn bờ Bất an đến trút vào thơ Nụ cười lại điểm giấc mơ thanh bình Đến khi cơn bão vô tình Trút bở xa những dạng hình nỗi đau Mới hôm qua nay còn đâu Nhà tan của nát đội đầu gió mưa Hoa màu, lúa đã mất mùa Cá lồng chết trắng.. người chưa thấy về Bao người ở với tái tê Bao người tai chỉ còn nghe tiếng buồn Lòng mình bỗng ngập mưa tuôn Tìm bao lần vẫn chẳng còn bóng thơ Cao xanh ơi! Đến bao giờ An vui trải khắp bến bờ nhân sinh? 1/10 HỎI NGƯỜI CÕI NHỚ Ngày mai ấm áp có còn Hay là buốt lạnh xói mòn tháng năm Hẹn thề ở phía xa xăm Có nghe Tô Thị trăm năm đợi chờ.? Xé đêm rách cả giấc mơ Lời thương mọc lá lại hờ hững sương? Trà sen mới ướp thêm hương Đợi thơm môi kẻ tha hương một ngày Úa tàn thu để gió bay Lạnh xưa sao nỡ chất đầy bóng nhau? Đã gai đừng dẫm kẻo đau Đã nhàu sao bóp cho nhàu nát thêm? Hiểu ngày sao chẳng thấu đêm Để vờ vật với nhớ quên mỗi chiều? Đừng đi ngõ đã xanh rêu Mở ra lối mới... Còn yêu? Thì về... 3/10 NGÀY MỚI Từng mơ một sáng trời xanh Không còn mây xám bộ hành qua đây Bàn tay lại xiết bàn tay Tiếng cười giòn nắng những ngày xuân tươi Từng mơ thôi lạnh mắt người Và ta trở lại một thời hồng hoa Vặn mình ôm chặt hôm qua Rỗng tay mới hiểu đã là tàn tro Quét vườn đốt đống lá khô Ngợi ca cả những xám đông buốt mình Hoàng hôn rồi đến bình minh Nắng mưa đều một hành trình hợp tan Mỉm cười hát với úa tàn Mùa thu trang điểm bằng ngàn lá rơi Thong dong đi giữa biển người An nhiên làm bạn với tôi từ giờ 6/10 SAO CÒN CHƯA DẬY? Sâu còn tìm kén mơ hoa Sau khi phá hoại lại ra bướm vàng Sao còn ở với gió hoang Loanh quanh cùng những ngang tàng đã xưa? Đường rêu đầy bão chật mưa Sao còn ngồi đó mà chưa tìm mình? Buồn vui cũ đã phai hình Không bao dung nổi niềm tin lỗi mùa Cứ quên nắng để đẫm.mưa Ai thành người lớn mà chưa dập bầm? Ngoảnh đi nhìn lại trăm năm Mùa đi đâu để dành xuân đợi người Sao còn chưa dậy, tôi ơi? Như mây nhẹ bẫng lướt trời nhân sinh Chiều hoàng hôn sáng bình minh Đến đi mình vẫn là mình, thế thôi! 10/10 NGÀY LẤP ĐẦY Nửa xuân đã ở lại quá khứ Những nếp nhăn nhận diện chúng ta Đêm gai người nghe gió hoang cào cửa Lòng như lá bị sâu kẻ vạch Viết tên những bóng người ma Chúng mình - mảnh ghép chờ trọn vẹn Lại sợ không tròn mà bị khoét thêm Như cánh đồng già cỗi Đợi mãi lúa vàng ở lại chỉ rạ trơ Chúng mình đến nhau khi tóc bạc Những nhân sinh cuộn lên mắt nghi ngờ Tường vô hình chân mình đủ vượt Tay có đủ dài ôm mảnh vỡ cấu hình nhau? Em nâng niu bàn tay anh chai sạn Anh nhẹ nhàng hôn đôi mắt quầng thâm Ta đến với nhau không trọn vẹn Yêu thương lấp đầy nhiều hơn cả vẹn nguyên 11/10 NỬA ĐÊM CHƠI CHỮ Nửa đêm đem chữ ra chơi Bao nhiêu khuôn mặt cõi người hiện lên Có khi nhớ có lúc quên Điểm tô tranh họa những niềm trần ai Bóng xưa người cũ mệt nhoài Mải đi vẫn chẳng ra ngoài mùa đông Niêm cầu sắc sắc không không Vẫn trong tiếng gió niềm mong nhớ về Đất làng vắng bóng đa tre Tiếng con cuốc cuốc đêm hè cũng ngưng Lời ru lạc điệu nhát gừng Những âm thanh mạng đu cùng võng nôi Nhà ai bão lũ cuốn rồi Ngàn ngàn cây nức nở theo lời khóc than Mà trong êm ấm cao tầng Kẻ gieo nhân quá vẫn nằm mộng mơ Dồn gom tất cả tặng thơ Những con chữ nặng lệch bờ vai nghiêng Tháng năm chèo một con thuyền Nỗi buồn sóng vỗ triền miên chứ mình 11/10 ĐÊM NGỒI VỚI CHỮ Nửa đêm đem chữ ra chơi Bao nhiêu khuôn mặt cõi người hiện lên Có khi nhớ có lúc quên Điểm tô tranh họa những niềm trần ai Bóng xưa người cũ mệt nhoài Mải đi vẫn chẳng ra ngoài mùa đông Niêm cầu sắc sắc không không Vẫn trong tiếng gió niềm mong nhớ về Đất làng vắng bóng đa tre Tiếng con cuốc cuốc đêm hè cũng ngưng Lời ru lạc điệu nhát gừng Những âm thanh mạng đu cùng võng nôi Nhà ai bão lũ cuốn rồi Ngàn cây nức nở theo lời khóc than Mà trong êm ấm cao tầng Kẻ gieo nhân quá vẫn nằm mộng mơ Dồn gom tất cả tặng thơ Những con chữ nặng lệch bờ vai nghiêng Tháng năm chèo một con thuyền Nỗi buồn sóng vỗ triền miên chứ mình 11/10 MẮT CÒN ĐẶT Ở YÊU THƯƠNG Thu cuồng thảm sát lá vàng Cây không gục ngã trước ngàn lá rơi Niềm tin gửi đến lộc chồi Tết về còn những nụ cười xanh xuân Xoáy vần trong buốt đông giăng Ngược chiều gió xám đóng băng bước mình Còn trong tay một bình minh Tuổi thơ rọi sáng hành trình hôm nay Loãng tan sương gió đắm say Dấu yêu đã xiết bàn tay thị thành Vẫn còn hương bưởi hoa chanh Lòng mình ghép với an lành nhà quê Tháng năm tất bật đi về Ngọt cay đắng tủi tỉnh mê giăng đường Mắt còn đặt ở yêu thương An nhiên dẫn lối vô thường nhẹ trôi 11/10 MẮT CÒN ĐẶT Ở YÊU THƯƠNG Thu cuồng thảm sát lá vàng Cây không gục ngã trước ngàn lá rơi Niềm tin gửi đến lộc chồi Tết về còn những nụ cười xanh xuân Xoáy vần trong buốt đông giăng Ngược chiều gió xám đóng băng bước mình Còn trong tay một bình minh Tuổi thơ rọi sáng hành trình hôm nay Loãng tan sương gió đắm say Dấu yêu đã xiết bàn tay thị thành Vẫn còn hương bưởi hoa chanh Lòng mình ghép với an lành nhà quê Tháng năm tất bật đi về Ngọt cay đắng tủi tỉnh mê giăng đường Mắt còn đặt ở yêu thương An nhiên dẫn lối vô thường nhẹ trôi 12/10 ĐÊM MẤT ĐIỆN - MƯA Mưa Tên người cũ chớp rạch ký ức Đánh sét gãy ngọn cây mơ Nát nụ hoa yêu vừa chớm Cánh chưa kịp xòe Lại nhớ ngày nhập mộng Nguyệt lão se giữa chừng hết chỉ Đoạn duyên rớt lòng bão Xoáy vòi rồng những mùa lũ tìm nhau Dỗi hờn đóng tảng Bi kịch không màu Điện mất Vọng khuya mõ ai lốc cốc Lại nghe cả tiếng A- Men Tiếng giục thắp nến Xen những âm thanh không màu xoẹt đêm Không còn âm thanh mạng Nhận ra trăng đã lên Hẹn ngày mai mưa tạnh Lại trả nỗi buồn vào lãng quên Sau một đêm.sám.hối Tôi ngả vào lòng tôi 12/10 HÃY ÔM.EM ĐI Hãy ôm em đi Ngày sắp vỡ rồi Em Mưa Rơi vô định Lạnh cóng thời không Hãy ôm.em đi Sấm rền chớp giật Những bàn tay mây xám Che khoảng trời xanh Tiếng kinh cầu tan loãng vào sương Không át được những thanh âm xe cấp cứu Hãy ôm em đi Đêm trốn ngủ Mắt em thêm những quầng đêm Nhấp giọt quá khứ Run rẩy bóng đời Hãy ôm em đi Người đàn bà gọi chồng sau lũ Bức ảnh thờ im lặng Trước nhà đục ngầu mắt thiên nhiên! 13/10 NGỒI ĐẾM NẾP NHĂN Đêm ngồi nhẩm đếm.nếp nhăn Bao nhiêu trầy xước trầm.thăng qua mình Ngày xưa giữ lại chân tình Những hương luyến ái vô hình từ lâu Nếp này lưu lại nát nhàu Bàn tay cơm áo nhét đau vào đời Chân người dưng dẫm chân tôi Và tôi cũng dẫm lên người lạ hơn Nếp này còn vết tổn thương Người quê lên phố quên hương nội đồng Tôi ngồi đếm buốt mấy đông Ngẩn ngơ nghe tiếng bão giông hiên nhà Trong gương năm lại tháng qua Những sương gió ấy Ta Bà vần xoay Bao nhiêu những nếp nhăn ngày Đêm về lấp rỗng làm đầy lại tôi! 14/10 TRÊN ĐƯỜNG Trong tay là một giọt sương Mắt tôi dõi phía con đường đầy hoa Cứ đi sẽ đến bao la Nơi này tan loãng phía xa vẫn còn Trong tay chật buốt gió đông Những vòng sum.họp đều không có mình Mắt nhìn về phía yêu tin Chỉ là chưa dậy chân tình ngủ xuân Trong tay một chấm đóm tàn Ngước nhìn trời thấy muôn ngàn vì sao Bạn cùng sấm thét mưa gào Đã quen nên thấy xanh cao hiền hòa Trong tay nhiều cỏ ít hoa Vẫn tin thơm.ngọt vườn nhà ngày mai Cứ đi sẽ hết đường dài Tôi cầm.hy vọng , tương lai tô màu 14/10 NHỮNG LẦN TÌM THƠ Nấp trong cỏ ngọt mảnh chai Bần chân lạc lối ra ngoài bị thương Nghĩ về đám cỏ xanh rờn Quên bao vết cứa để vươn dài mình Trong cơn gió bụi vô minh Bàn tay thân ái chẳng tìm đến ta Nhớ về ấm áp quê nhà Những mùa thơ ấu mà qua lạnh lùng Niềm.vui như đóa phù dung Nỗi buồn cổ thụ trong rừng tháng năm Nghe tin lũ bão lan tràn Cảm ơn trời tặng bình an mỗi ngày Những lời đắng gió sương cay Trâng đêm luyến nhớ trút đầy người xưa Lòng mình lại đến với thơ Cạn ly cuộc sống tiễn khờ dại đi! 20/10 ĐÊM TÌM SÁM HỐI Tôi về xin lỗi vườn xưa Một cây sâu gặm nhổ bừa mười cây Chỉ vì rắn đã qua đây Liền không chăm.nữa để đầy cỏ hoang Tôi về xin lỗi ánh trăng Một lần thấy khuyết đã nằm.với sao Mải mê đom.đóm.bờ rào Trượt chân đường tối ngã vào bóng đêm Tôi về xin lỗi ao sen Thảo thơm.tay mẹ , trót quên hương làng Tha hương chạy trốn dở dang Ngày người gieo hạt lỡ làng vào tôi Tôi về xin lỗi nụ cười Vô tình bỏ lại theo.lời quỷ ma Trả thương tổn về hôm qua Trở về sám hối tìm ra hồn mình 24/10 NGƯỜI ĐÀN BÀ NGHE CHUYỆN NGÔN TÌNH Người đàn bà nghe truyện ngôn tình Dù tháng năm đã rơi hơn bốn mươi mùa lá Những thanh âm xa lạ Xóa dấu đông trên khuôn mặt quen đã không gần Có chuyên kết thúc bằng lễ cưới hoàng gia Có chuyên gặp mùa nước mắt Hai nhân vật bơi mãi cũng đến bờ vui Có những chuyện trọng sinh viết.lại cuộc đời Người đàn bà vừa làm.vừa nghe chuyện Lấp rỗng đêm bằng tiếng người kể Giấc bình an trở về Tất cả đều là gió đến đi Người đàn bà đón tuổi mới Thổi nến trong tiếng đọc ngôn tình Cầu mong mình và những người dàn bà khác Tự tái sinh . Tiếng hát vút cao! 27/10 ƯỚC MỘT CƠN ĐAU Đôi khi ước một cơn đau Để còn chạm được sắc màu trần gian Tháng ngày tê dại miên man Trăm đêm như một đóng băng mắt mình Đôi khi ước có niềm tin Trao lời giả ngọt đến tìm lại tôi Ngày xưa người cũ đi rồi Đa nghi từ ấy qua chơi chẳng về Đôi khi ước được lắng nghe Những lời đắng chát khen chê kịch trường Khi lòng còn biết tổn thương Là còn biết kiếm tìm hương an lành Khi cây khô rễ gãy cành Chẳng còn tha thiết màu xanh ngọt mùa Nhiều khi tìm đắng kiếm chua Để đừng trống rỗng dư thừa thơ tôi! 28/10 ĐÊM.TÀN CỦA NẾN Lấy cô đơn khuấy tro tàn Càng quay quắt bóng ái ân lỗi mùa Những gì đã để vào xưa Giờ xin mượn vía cơn mưa xóa nhòa Khung tranh khô đóa hồng hoa Treo đinh ký ức ngày ta với người Mắt môi trọn vẹn tiếng cười Nổi chìm duyên phận để rồi không nhau Sắc hương giờ đã không màu Chạm.vào chỉ gặp những câu thơ buồn Đêm nay dưới ánh trăng suông Tôi ngồi đốt những héo hon tuổi mình Cảm ơn nến đã lung linh Cạn tim mất điện biết tìm nơi nao Ngày về khép cửa trăng sao Cầm tay ánh sáng nhập vào lòng hoa 28/10 ĐỪNG ÔM ANH NỮA Đừng ôm anh nữa, cô đơn! Sẽ không còn những sớm hôm thở dài Từ giờ duy nhất trong tay Chỉ tôi với những tháng ngày đoàn viên! Đừng ôm.anh nữa, muộn phiền Từ nay tôi sẽ nhân thêm nụ cười Rời đi nhé nỗi đau ơi Trái tim.anh đã cất lời tình ca Đừng ôm anh nữa, quỷ ma Bóng đêm quá khứ đã là ngày xưa Đem.bao dung tặng nắng mưa Tôi cùng anh gặt những mùa bình an Từ nay những vết tím bầm. Những đêm trắng tóc những lần buốt đau... Chẳng còn ở với anh đâu Vì em đã nhận cau trầu của anh 10/11 ĐÊM DỰA VÀO EM Đêm mưa cuồng lên cơn chớp giật Hốt hoảng ném em yếu đuối đàn bà Những giấc mơ không còn vững mạnh Và bức tường ký ức cũng hư vô Ảo ảnh cũ em đã dùng năm tháng Giả ngọt thơm dỗ dịu giấc mùa Bàn tay ấm và bờ vai kỷ niệm Phút dữ dội này rách toác những chờ mong Triệu tiếng mưa vỡ nát không gian Chẳng để em sum vầy bên anh nữa Bàn tay băn khoăn chạm vào cánh cửa Mở ra hay đóng lại bây giờ? Những mũi tên lạnh vun vút lao Dựa vào đâu khi quanh mình trống vắng? Khẽ chạm môi chén trà hãm đắng Bật điện lên dựa bóng chờ ngày 11/11 #Thochonin GIEO TRỒNG MÙA XANH Từ trong buốt nhức trời đông Bàn tay nứt nẻ gieo trồng mùa xanh Nhìn sâu vào những nếp nhăn Thôi cầm nước mắt dỗ dành khổ đau Yêu thương đem tặng vườn rau Dịu dàng tưới nước bắt sâu mỗi ngày Mắt nhìn chỉ thấy hôm nay Gửi mây chở những xước trầy xưa trôi Bóng thiên đi lướt ngang trời Buồn vui đuổi bắt cõi người phù du Giữ gì những lá vàng thu Khi còn xuân thắm hát ru mai đào Mỉm cười nghe gió lao xao Nghe hương quỳnh ngát thơm.vào giấc mơ Đêm xanh lấp lánh trang thơ Tôi ngồi đợi một bất ngờ từ xuân 11/11 CÓ AI VỀ SƯỞI GIẤC CHIÊM BAO? Đêm mở cửa bước vào tôi Những ngôi sao mời hy vọng Lấp lánh đôi mắt xanh Nói lời nỗi nhớ Thời không dừng lại Những đom đóm.ký ức Đi tìm tuổi thơ đón nụ cười trăng Nối vòng tay bằng khoai ngô cua ốc ... Mở tiệc trẻ trâu dưới gốc đa Bên kia rặng tre hóng chuyện Nghiêng bóng mát đường Những khuôn mặt nhọ nhem than củi Nghêu ngao phương ngữ xứ mình Ánh mắt nhìn nhau rạng rỡ niềm tin về ngày mai cổ tích Như một ảo cảnh bây giờ Nhói đau ngọn gió làng thổi phố Ngày đôi khi gặp nhau chờ đèn đỏ Những chiếc khẩu trang bịt kín ngôn từ Đường vẫn rộng mà xe người lại chật Muốn dừng chân mà bạn xa rồi Đêm dẫn tôi về một miền ấm áp Thắp ngọn đèn nỗi nhớ treo cao Sáng căn phòng thuê chật Có ai về sưởi giấc chiêm bao? 12/11 ĐÊM NGỒI ĐẾM.MƯA Nửa khuya rơi một bóng mưa In vào tối sáng những mùa bão giông Một ngày rét đến cánh đồng Hạt ta gieo xuống đã không nảy mầm Mưa phùn rớt xuống vườn cam Đất quê lên phố người ham cao tầng Thích di động ghét ngắm trăng Tre đa chặt hết thay bằng quán bia Mưa rào nhanh đến nhanh đi Đường trơn quen với xiết ghì trượt đau Vỡ tan ôm trọn bóng nhau Cảm.thương bong bóng kiếp sau mong bền Tiếng mưa rơi mãi vào đêm Trăm ngàn giọt vỡ tạo nên cõi người Ừ thì mưa đến mưa trôi Những cơn lạnh tưới hạt tôi bật mầm 13/11 #chg NGÀY NUÔI TÔI LỚN Trước mặt là ly cà phê đắng như tiền kiếp tái sinh Những đám mây xám vẫn đe dọa đổ mưa trơn ngã ngõ mình Tôi không muốn chạm môi đẳng nữa Đứng lên đi tìm lọ đường Bỏ qua không gian mờ tối Mắt tôi nhìn ra vườn Trên cây hồng sâu gặm cũ Vừa nở ngát thơm một đóa hoa Gió đã mang nỗi đau đi Rồi thân sẽ mọc nhiều nhánh mới Con ốc sên mặc kệ rộng dài vườn Chỉ nhìn phía trước Chấp nhận gai đá như thói quen Khi đi qua rồi nỗi đau sẽ ở phía sau Không bỏ cuộc chậm thế nào cũng tới luống rau Trên cành cây lích chích chim sâu Bầy sẻ vẫn lượn bay dù trời không đủ nắng Tôi đã pha đường vào ly đằng Nhấp thơm môi nghe những tiếng ngày Kể những câu chuyện của vườn Ngày nuôi tôi lớn 21/11 ĐÊM ĐO, ĐẾM MÌNH Mỏng như một tiếng chim chiều Phút giây tôi với tình yêu ngọt ngào Dày như một tấm thảm sao Những đêm lạnh cóng ta trao nhau buồn Dài như sắc tím hoàng hôn Thời không xuyên thấu vào hồn nhớ mong Thấy người đâu hiểu hết lòng Từng vờ vật chuỗi ngày không chân tình Đêm quằn quại với bóng mình Nửa quên nửa nhớ nửa tin nửa ngờ Nhân gian lắm bẫy dại khờ Ôm câu lục bát ngồi chờ ngày mai Treo cây nhũng tiếng thở dài Thả sông hết những u hoài đêm xưa Mỏng dày dài ngắn gửi mưa Không đo, đếm nữa đợi mùa xuân tôi! 22/11 ĐÊM SAY Trên bàn tiệc của tháng năm Bao nhiêu chén rượu đã cầm trên tay Muôn màu đủ vị ngọt cay Rót vào đêm mãi chẳng đầy bóng ta Ly này chưng cất ngày xa Cuối chiều nắng lụi vỡ òa ảnh nhau Đuổi theo đèn phố trăm màu Chân tình người ném dưới cầu lợi danh Ly này nặng vị tro tàn Bóng tre đa cũ của làng ấu thơ Giậu mồng tơi ấy bây giờ Tường cao ngõ kín xóa bờ rào xưa Ly này nhạt thếch vị mưa Những lời mặt nạ đãi thừa thãi môi Ly ma cụng với chén người Bao nhiêu rượu của cuộc đời uống ta 24/11 Ở LẠI VỚI NGÀY Còn xanh hoang dại trên đồng Đâu cần nhà kính gieo trồng tưới chăm Vượt qua sỏi đá cỗi cằn Hồn nhiên mưa nắng nảy mầm non tươi Hết hồng còn cúc để chơi Tiếng chim sau bão cất lời hoan ca Gãy rồi cành mới mọc ra Cây sau sét đánh vẫn hoa trái đều Đông này dẫu lạnh bao nhiêu Vẫn còn ánh sáng dẫu chiều nhanh tan Lời ru mẹ bến bình an Còn tay nhóm bếp lửa than lại hồng Nắng về khi hết bão giông Chờ em thoát khỏi những vòng xoáy đau Trắng đêm vuốt phẳng nát nhàu Trả anh cho gió hát câu còn mình 26/11 ĐÊM - BẢN THẢO - VỠ Trên trang bản thảo của mình Bao nhiêu thế thái nhân tình hiện ra Có thần tiên có quỷ ma Có gian dối có thật thà ...bên nhau Lớp người trước lớp người sau Do tôi quyết định khổ đau phúc lành Từ suy nghĩ đến phận danh Mỗi trang bản thảo một lần trắng đêm Ngoài vườn gió lạnh nổi lên Bao nhiêu cảm giác không tên sum vầy Dế giun tìm bạn gọi bầy Lâu rồi chưa có một ngày gọi tôi Giật mình cầm lấy gương soi Nhận ra trống rỗng trên đôi mắt người Đó là ai? Khóc hay cười? Nghe ngàn tiếng vỡ mảnh đời khóc tôi! 27/11 HỎI MÙA . Xuân ơi! Có thật lòng không Tặng tôi hương sắc tươi hồng cỏ hoa Những cơn mưa bụi thật thà Nói lời xanh mát thiết tha môi đời? Hạ ơi ! Có thật với tôi Những dòng nắng mật hát lời tỉnh yêu? Hoàng hôn chung thủy với chiều Lòng người lụi nắng thêm nhiều vách đêm Thu ơi! Có thật lãng quên Những màu xanh cũ khi bên úa vàng? Trút thêm nhớ xuống nhân gian Những mùa gió cũ có tàn khi đông? Hỏi trời chỉ thấy trống không Tôi đi về phía cánh đồng đã hoang Gieo mầm hy vọng xanh ngàn Giã từ chờ đợi. Tự mang mùa về! 28/11 NÓI VỚI QUE DIÊM Cứ nằm trong hộp tối tăm Không hay đổi tháng thay năm qua mùa Vô tình trong cuộc bán mua Que diêm khờ dại đã thừa bóng đêm Chủ nhân bật lửa đốt đèn Diêm nằm lặng lẽ trong quên lãng ngày Nhớ về ấm áp bàn tay Khi mua chủ đã trưng bày tủ xinh Nắng mưa phai nhạt chân tình Diêm thôi nói với bóng mình : Chờ mai! Chuỗi đêm nối kết thở dài Lẽ nào đợi phút tàn phai cả đời? Đêm nay diêm sáng lửa rồi Tự ra khỏi vỏ thoát đời mục khô Gửi tăm tối vào hư vô Không anh em ở với thơ thắp ngày 29/11 KHI ĐÔI TAY ẤY CHƯA BUÔNG Mỗi lần muốn mặc kệ đêm Thuận theo bóng tối lãng quên điện đèn Rách tươm ngày chẳng thấy tiền Là đôi tay ấy kéo lên kiên cường Những lần rạn vỡ yêu thương Thói đời diễn kịch trên đường mưu sinh Khói cay gió rát quất mình Vẫn đôi tay ấy trao tin yêu ngày Đôi khi tìm đến cơn say Tìm trong ký ức cỏ may bóng người Yếu mềm trôi dạt sông đời Lại bàn tay ấy tặng tôi an lành Bốn mùa đều có sắc xanh Đi trong đông lạnh thấy cành xuân non Yếu mềm đau buốt không còn Khi tay thơ vẫn chưa buông tay mình 30/11 NGÀY KHÔNG THEO GIÓ Theo đuổi gió hoang Bụi dày mặt Vết nhọ nhem liếm láp đêm ngày Nhú mầm đau mụn độc Lạnh cóng đông Bấc tát Bỏng rát hè Nắng nổi điên thiêu giấc mơ tro bụi Đã là gió hoang chẳng ai làm chủ Mỗi tay người một lạnh cầm lên Gió dừng chân lầu cao Khuất phục lồng kính Em chỉ có mênh mông và cô đơn Những khoảng trống giờ càng thêm rỗng Nước mắt không thể lãng phí Em tưới cây mơ một giấc xanh Sẽ có ngày bên gió mới Cùng nhau cười một cuộc trăm năm 3/12 TRÀ ĐÔNG Đầu đông pha một tách trà Nghe lời chát đắng nở hoa ngọt đằm Nhấp môi dư vị tháng năm Lặng nhìn giá lạnh ghé thăm hiên nhà Bước chân buốt nhói hiện ra Dối gian đánh đuổi thật thà về xưa Người từng chung bão ướt mưa Đến khi gặp nắng như chưa biết mình Cao tầng che khuất chân tình Ta về với lúa tập tin yêu đời Nỗi buồn gửi lá vàng rơi Bắt tay hoa cỏ hát lời an nhiên Tháng năm theo đuổi chữ thiền Không ôm đông cũ chẳng bên thở dài Buông hoàng hôn giữ ban mai Cùng trà hát với trần ai trăm màu 4/12 CÂU HỎI TRONG NGÀY CHẬM Không đếm nổi ngày chúng ta đã ngược nhau Lao theo vòng đường gió bụi Những bánh xe công nghiệp nghiến nát cỏ Lạnh lùng lướt qua công viên Ánh mắt nụ cười nhìn bản hợp đồng mà rộng hẹp theo đối tác Nước mắt cũng thành nghệ thuật Bàn tay ấm mà cái bắt tay lạnh Bao lâu rồi chúng mình quên xem lịch Những ngày kỷ niệm đã phong rêu Đêm độc bóng sao trăng quên mất Mắt mình dán di động Ngón tay phản xạ nhập thế giới ảo Anh không biết em đã thêm một nếp nhăn Em.chẳng hay tay anh vừa có sẹo Kim đồng hồ nhích đều Chúng ta chưa dừng lại Một ngày em ngã Một ngày anh đau Bệnh giữ chúng ta chậm lại Nhận ra quá nhanh tốc độ ngày Hạnh phúc không nằm trên trang giấy và bàn phím Dừng lại bây giờ kịp không anh? 5/12 NHỮNG ĐÔI MẮT ĐỜI Tình cờ đến mảnh đất này Sau bao năm tháng trắng tay cầm tù Bốn bề chỉ thấy hoang vu Bốn mùa chỉ thấy mỗi thu úa tàn Đất cằn cây thiếu màu xanh Như em và cũng như anh rạc gầy Anh chìm trong những cơn say Đánh rơi tuổi trẻ lưu đày ước mơ Chạy theo tiếng gọi đèn mờ Để em.lại với vật vờ gió mưa Tiếng chim vườn đón giao mùa Em thôi ở với ngày xưa chúng mình Không chờ trời đất hồi sinh Tự chăm vườn đã lung linh sắc mầu Vàng hoa đỏ quả xanh rau Đêm giăng ánh sáng tô màu lại em 6/12 DÒNG SÔNG HAI MÀU Tôi ngồi thơ thẩn với sông Nước sông chia rõ hai lòng khác nhau Nửa xanh nằm cạnh nửa nâu Hai bờ kể gió nghe câu chuyện mình Dại khờ là tím lục bình Nổi trôi tìm kiếm bóng hình đã xưa Dập bầm dưới những gió mưa Tàn bao sắc tím vẫn chưa lên bờ Mới cầu bến cũ bơ vơ Người quên ngày ấy đã chờ đò giang Lời thề hoa cải ai mang Để cho thương nhớ tô vàng trăng thu Lời trăng ký ức hát ru Tiếng nàng Tô Thị vọng từ trăm năm Nửa quên nửa nhớ thăng trầm Rót vào nhói buốt những lần thấy nhau 6/12 Chưa g ĐỪNG HẸN MAI, ANH NHÉ! Chắc gì đã có quả. Mà cây giục lá vàng Cành chưa nhú mầm nụ Đã mua bình cắm hoa? Chắc gì mai đã thật Mình vẫn người hôm qua Mà hẹn đường thề mật Đem ảo cảnh giăng nhà? Sáng trời còn vàng nắng Trưa đã đặc mây mù Vừa mới nồng nàn hạ Đã vội vàng sang thu Ngày mỏng như tơ nhện Không đủ để giận hờn Đừng hẹn mai anh nhé Yêu thương cần hôm.nay! 8/12 DỌN NHÀ Sau ác mộng tôi dậy Mở nhạc rồi dọn nhà Hát không nổi thì nghe người hát Kéo giãn khóe môi bắt nụ cười về Không chửi lũ nhện như hôm qua Chỉ trách mình lười Nếu chăm chỉ thì mạng nhện không có Tự nhiên sinh nhện để giăng tơ Nhặt mảnh bình vỡ cơn tức giận Một bàn tay đã lạ từ giờ Cố gắng để không nhói bởi cạnh sắc Đã nát rồi thì cho vào thùng rác Cằn nhằn ích gì? Hoa dẫu dập vẫn là thơm ngát Xác vùi đất chờ mùa tái sinh Những dấu cũ nền nhà siêng lau sẽ hết Không đáng nhớ thì mình quên Mỗi ngày dọn nhà đón gió mới Xóa dần những vết đau tôi 9/12 DỌN NHÀ Sau ác mộng tôi dậy Mở nhạc rồi dọn nhà Hát không nổi thì nghe người hát Kéo giãn khóe môi bắt nụ cười về Không chửi lũ nhện như hôm qua Chỉ trách mình lười Nếu chăm chỉ thì mạng nhện không có Tự nhiên sinh nhện để giăng tơ Nhặt mảnh bình vỡ cơn tức giận Một bàn tay đã lạ từ giờ Cố gắng để không nhói bởi cạnh sắc Đã nát rồi thì cho vào thùng rác Cằn nhằn ích gì? Hoa dẫu dập vẫn là thơm ngát Xác vùi đất chờ mùa tái sinh Những dấu cũ nền nhà siêng lau sẽ hết Không đáng nhớ thì mình quên Mỗi ngày dọn nhà đón gió mới Xóa dần những vết đau tôi 9/12 MƠ TRĂNG Quét một vùng đêm Trăng là ánh sáng của bóng tối Thăng hoa văn nghệ sỹ Cho nhân gian khát vọng đẹp Sau lấm bẩn bụi ngày Bí mật của trăng không ai biết Vì quá xa nên những vết lõm sẹo cũng thành thần thoại Chỉ nhà du hành vũ trụ hiểu Nhưng thế nhân đâu phải ai cũng thấu lòng trăng Chúng mình vẽ nhau bằng màu Internet Bên nhau bằng ảo cảnh Ngắm nhau qua mấy lần ảnh app Phô diễn ánh mắt thiên thần và nụ cười của Bụt Với những lời hiền triết thơm hoa Cuộc hẹn chúng mình mãi một chiều anh Em chỉ đứng từ xa cầm lời thất hẹn Sợ lại gần cạn ly cà phê đắng Rồi tháng ngày trở lại với cô đơn Mong mình chỉ ngắm trăng Đừng để đêm độc thoại với ngàn mảnh tối Anh ơi! 10/12 NGÀY ĐÃ ĐI Có những lúc bên sông Thẫn thờ nhìn lá trôi Ngày mai Mây xanh không nói gì Một bóng người vừa đến Có những lúc chỉ còn tiếng thở dài nghe mình kể chuyện Đỉnh núi kia leo mãi đã mệt Ta đau chẳng cúi đầu nhìn Bao nhiêu hy vọng gieo không xanh Rồi nhận ra mình mệt Trên đường đi ánh mắt đã tím bầm Mầm đau đâm chồi ngực trái Mê cung buồn đi mãi chưa ra Chiều đỏ ối những dòng hồi ức Nháo nhác chim xuôi ngược bầy đàn Chẳng có hoa hồng còn hoa cúc Ngày đã đi mang theo một bóng người 11/12 ĐÊM VÀ NHỮNG NGÓN TAY Lại một đêm xòe tay Đếm dấu ngày đã lụi Những cơn lạnh cắn da chai sạn Mắt lâu ngày hóa thạch trước hồn nhiên Những khuôn mặt cũ đã đi đâu? Có phải tại mùa đông kéo dài trước cửa Nên bước chân ngại gần Có phải bên trong ngực trái họ đã băng hóa? Hay tại vườn mình mới tàn hoa? Lần chuỗi tháng năm tìm lý do Không phải đá chẳng do bùn càng không là tường hay di động Trăm ngàn năm đều là nhân thế Trên cầu nhân sinh cười khóc vốn thay nhau Tùy lợi ích trên tay còn ít hay nhiều Đã hiểu bí mật của chát đắng Chén trà bỗng thơm tay Phải chăng sen biết đầm ngoài đen ra không thể màu sắc khác Nên cố gắng cánh hồng lá xanh? Mở một bản nhạc thiền Tiếng gào gió ngoài thềm cũng dịu Những ngón tay thôi đếm Xòe ra cho nắng mưa ấm lạnh rơi qua kẽ Nghĩ về mây bay 12/12 XIN ĐỪNG GIỮ LẠI Thôi chúng ta đừng nghe nhiều nữa Ngay cả lá cũng đâu chỉ nói xanh Ngoài tiếng xanh còn lời khô, úa Đừng tháo kính để nhìn theo mắt người không cận Rồi gật đầu dẫu chẳng thấy gì Thôi chúng ta đừng đi nhiều nữa Những cuộc nhậu cao mà ví mình thì thấp Cổ lưng lại chẳng biết chạm.đất Giữa rừng cười ta chỉ có tiếng thở dài lạc điệu Thôi chúng ta đừng xem nhiều nữa Ngôn tình ngọt ngào đâu dành kẻ chai tay Vườn đang thiếu rau anh chưa trồng hoa được Nửa đêm còn may vá, em dưỡng làn da nhăn bằng những giọt mồ hôi Mấy lời đạo đức mạng về nhà mình đã mất wifi Xin hãy chạm nhau bằng ánh nhìn thật nhất! Thôi chúng ta đừng giá như nữa Thuốc hối hận chưa ai phát minh Chuyến tàu sai lầm đã chạy về kí ức Sao hôm nay còn cố đuổi theo? Mỗi phút một khác. Kiếp sau là triệu ngày không lặp lại Em chỉ muốn ôm tất cả mình chạm được Nắng mưa ánh sáng bóng tối cây cỏ ... Và con người Người tội nghiệp là người chưa nhận được vòng ôm thật ấm Em tội tình đi giữa bão giông anh Thôi chúng ta đừng hờn nhau nữa Quá nhiều gánh nặng đổ kiếp người Xin hãy là gió bay qua thấp cao sai đúng Nhẹ nhàng mát rượi mình , anh ơi! 13/12 NGƯỜI ĐÀN BÀ GÓI BÁNH Cuối năm đi cắt lá dong Trượt tay liềm sắc máu hồng chảy ra Đâu rồi ánh mắt thiết tha Dịu dàng băng vết thương ta mỗi lần? Gạo xay cối đá nhọc nhằn Nhớ mùa thu hoạch lúa vàng trĩu tay Mồ hôi đẫm chiếc áo dày Nhìn nhau vẫn ánh đắm say dịu dàng Xào nhân trên bếp lửa than Chín rồi đến cả tro tàn cũng thơm Nhìn hoa đào nở trước vườn Người mang cây tặng tha hương lâu rồi Bàn tay lấy bột trong nồi Bần thần gói bánh mặc trời sấm rên Đêm trừ tịch trước ngọn đèn Nén hương run rẩy gọi tên chồng về 16/12 TRÊN ĐƯỜNG GẶP NHÀ THƠ Trên đường tôi gặp một nhà thơ đi dép nhựa không dùng khẩu trang vì miệng bận cười Tôi mệt lả đếm từng bước mỏi Nhìn giày da chỉ thấy bụi Tôi thấy chiếc lá vàng vô nghĩa Nhà thơ bảo đó là nhân sinh Không có úa tàn sao biết màu xanh ngắn hạn Để nâng niu lộc chồi? Chúng tôi đi qua cây cầu cũ Tôi nhìn sông chỉ thấy đục ngầu Nhà thơ đứng im mặc niệm "Xưa bao máu xương đổ xuống rồi! Cậu biết không?" Đoạn đường xấu lõm lồi đá đất Tôi trách người làm đường Nhà thơ bảo : Chúng ta ném đá vào bụi rậm Để người sau không vấp ngã như mình Trời bỗng mưa. Chúng tôi trú tạm hiên nhà vắng Tôi càu nhàu mấy vết áo ướt Gió tăng lạnh sợ mình ốm nặng Nhà thơ đọc một bài thơ về mưa rồi tắm với mặt đường Tôi quên lạnh, lao theo Đến ngã rẽ Chúng tôi riêng đường Hai lối ngược chiều đã được thơ kết nối Bóng nhà thơ xa rồi Nhưng câu thơ ở lại cùng tôi leo dốc 17/12 NGHE Từ đất nghe giun hát Ta suốt đời đêm Không thể biết màu sắc thế gian Thì gửi tình yêu vào rễ cây Từ gió tiếng cỏ may: Gửi yêu thương cho người qua đường Ai cũng càu nhàu khó chịu Chỉ vài người lấy ta đan nhẫn Đủ để ta mưa nắng ấm lòng! Từ chợ âm mua bán Hàng đắt khách nay đã ế trước nhiều ngày Hàng tốt hay không do mắt người ưng Quá tin người dễ bị tráo hàng Ép giá quá không mua được đồ ngon Những tiếng đời nghe được Ru mình lớn lên 18/12 CÒN Nay bình minh dậy sớm Nhắc mình còn ánh sáng trong tay Nhìn bến hoang không còn thấy tối Như bóng người ngày ấy đã qua đây Lại ra vùng cũ Vẫn còn bờ sông cải lưa thưa Màu xanh chờ sắc vàng đến Buông muộn phiền hoa cũ mùa xưa Chiều bên bếp Còn than ủ tro mai sẽ lửa Khói cay nhưng hết buốt Kệ bấc đông lồng lộn hiên nhà Dọn đổ vỡ người đi để lại Sắc nhọn rạch một vết da tay Còn đau buốt là còn tồn tại Mai vết đau này sẽ ở lại hôm qua Mất dấu thơm hoa cũ Vẫn còn vườn để xuân về 18/12 CUỐI NĂM MỜI BẠN UỐNG TRÀ Ngoài đường đã xuân Mời bạn thưởng trà Cúc, ngâu, sen ... đủ màu vị Tùy tâm người xếp thấp cao Đậm thanh như nhau Tinh anh trời đất chia đều Bốn mùa đều bạn Đắng ngọt như nhau sao người chán, kẻ thèm? Người thêm đạo vào trà thành trà đạo Kẻ hãm vội bán buôn thành trà quán Trà không nói . Người nói thay trà Cuối năm rồi cạn ly bằng hữu Tan dư âm rét còn bám bàn tay Trời thôi xám đông. Mây màu mới Mắt người đào hoa tô sắc hồng Tặng ấm áp cho bàn tay lạnh Ta và bạn đều xanh 19/12 ĐI DƯỚI RỪNG MƯA Một mình đi dưới rừng mưa Mệt nhoài sũng ướt vẫn chưa gặp Người Lạnh run ôm chặt lấy tôi Những roi da gió quất tơi tả hồn Từ bình minh đến hoàng hôn Mỗi ngày đều một bụi đường giống nhau Cây hoa rồi đến cỏ rau... Chân tình chia hết còn đâu cho mình Đem theo sám hối làm tin Tháng năm xâu chuỗi bóng hình hư vô Làm sao gặp nắng để khô Bao giờ mới đến bến bờ yêu thương? Nhiều khi ghen cả với sương Được yêu lá đến vô thường gọi tên Rã rời tìm bến Thiện Duyên Gặp bờ lẻ bóng triền miên mưa đời Bao giờ mới trở lại tôi Hồn nhiên hoa nắng hát lời tình ca? 19/12 #Thithocongan TIẾNG XUÂN Từ trong tiếng gió tôi nghe Hợp âm sum họp hát về cố hương Những bàn tay nắm trên đường Truyền nhau ấm áp mặc sương giá lùa Nghe từ trong những tiếng mưa Giận hờn tạm biệt đón mùa mới sang Chuyến tàu từ thiện bắc nam Trao vùng bão lũ quà xuân đồng bào Nghe từ câu chuyện của đào Chị dìu bà nội đi vào nghĩa trang Hương hoa quyện với khói nhang Bên bia liệt sỹ bà thầm gọi ông Nghe từ tiếng của cánh đồng Cỗi cằn đã mạ xám đông đi rồi Mồ hôi mặn ngọt nụ cười Tình yêu ở lại đất trời vào xuân! NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA MẸ Trên ruộng bậc thang lúa trĩu hạt vàng , mẹ kể Khi các anh chưa về : Nhà ngoại vẫn du cư Những khoảng rừng bị đốt trồng ngô sắn Đất cỗi cằn bị người bỏ lại Con gái chỉ để đổi bạc Không đẻ con trai họ thua con ngựa Những vết đòn roi nhiều hơn mèn mén được ăn! Ngồi sau xe máy con , mẹ kể: Khi các anh chưa về: Đường lầy lội bùn sình Mỗi lần lũ một lần tang trắng Cỏ hoang cao hơn đầu người lớn Lối đi chỉ to bằng bàn chân trẻ Các anh đến : Đường nhựa thênh thang Nối điện với làng, miền xuôi với bản Lâu lắm rồi không còn cô gái nào bị lừa bán Đêm bản ngủ ngon các anh thức đi tuần Về nhà mẹ kể: Ngày các anh về: Thầy mo bỏ chạy Con ma rừng mất phép chữa bệnh Vườn cam ngọt thay cây thuốc phiện Đông ấm hơn nhờ áo chăn từ chợ không đồng Em gái học khuya thêm gói mỳ tôm lót dạ Có máy bơm nước rồi lưng mẹ đỡ mỏi đau ... Những câu chuyện của mẹ ấm tháng năm ký túc xá trường đại học Con dán ảnh các anh lên giá sách Ngày mai con sẽ khoác lên mình quân phục Mũ Kê Pi rạng rỡ sao vàng Theo các anh đi khắp bản làng! TẶNG MÌNH MÙA XUÂN Trước bàn trang điểm tặng mình Chút son phấn mới gọi xinh đẹp về Xóa dần những dấu tái tê Của đông buốt cũ lắng nghe xuân cười Ngược chiều mưa nắng dạo chơi Lặng thầm cây lá hát lời an nhiên Chùa quê vọng tiếng chuông thiền Trà sen thơm ngát kệ nghiêng ngả mùa Bụi đường kể chuyện ngày xưa Có người lãng khách cợt đùa cỏ may Xé lòng dâng kiệt thân gầy Rồi đi để lại những ngày xác xơ Đã từng sống với bơ vơ Đến khi gương chiếu vật vờ hình nhân Giật mình xoa dịu vết nhăn Yêu thương tìm đến cùng xuân đón mình 21/12 HẮN Đi trong ảo giác đã quen Tin mình hơn cả hương sen quê nhà Nâng chân đội áo quỷ ma Hắn thường rao giảng thật thà chân tâm Vẽ vời giấc mộng bình an Sau lưng hất cả đá vàng xuống ao Ném tiền thuê tiếng lao xao Dập vùi đồng nghiệp hắn cao ghế ngồi Tường nhà khung kính kín rồi Đổi đô la lấy tiếng cười phù hư Bằng khen chứng nhận khóa tu Tay đeo chuỗi hạt khư khư giấu tiền Hắn trời sinh có phép tiên Đi mây về gió đảo điên mỗi người Tôi nhìn hắn. Hắn có tôi Mỗi ngày đánh vật để rời hắn đi 22/12 GỠ Gỡ bằng khen xuống đi em Để hồn nhiên lại nở trên mắt ngày Trên tay là cốc nước đầy Rót thêm chỉ ướt bàn tay người cầm Gỡ tranh cũ đã treo nhầm Thở than trộn mực sân tham pha màu Nhìn đêm chẳng thấy trăng đâu Giữ làm chi nữa những màu tối đen Gỡ đi sợi rối cuộn len Đã không êm dịu thì quên. Giữ gì Để buồn lên cánh thiên di Dầu xưa người cũ hãy đi lên trời Gỡ thôi: bức ảnh hai người Nắng mưa đã phủ bạc vôi chân tình Mỗi đêm gỡ một ít mình Xóa hoàng hôn cũ đón bình minh tôi! 23/12 CHÚC NGƯỜI NGÀY MỚI Chúc người ngày mới nắng hồng An vui luôn ở bên dòng thời gian Những gì đã của tro tàn Thì đem chôn xuống vườn hoang đã mình Chúc người gặp được chân tình Dẫu nơi ấy vẫn đậm hình bóng nhau Nhân gian biển hóa nương dâu Mặn nồng nay hóa nỗi đau cũng thường Chúc người mãi ở yêu thương Hợp tan dưới bóng vô thường đều duyên Đi cầu mới hãy quên thuyền Yêu người yêu đến lãng quên trách hờn Lấy bao dung trộn cô đơn Câu thơ ở lại em buông thở dài Tâm thiền hát với ban mai Bóng người lẫn bóng trần ai trăm màu 24/12 NGÀY CẮT TÓC Nhiều khi như cốc rỗng Mặc người rót đắng cay Im lặng đếm tràn đầy Chật chội niềm vô cảm Nhiều khi như nến hỏng Người mua rồi lãng quên Trong khao khát ánh sáng Chỉ ngập tràn tối đêm Rồi một ngày ốm bệnh Mới hay mình biết đau Chiếc cốc rơi xuống đất Vỡ trăm mảnh sắc màu Phố cầu vồng rực rỡ Ta cắt mái tóc dài Tô môi màu xuân trẻ Hát bài chào ban mai 25/12 CUỐI NGÀY Trên cao từng lứa đôi mây Nắm tay lướt gió cửa ngày sập then Đàn chim sợ hãi bóng đêm Rủ nhau hối hả về bên tổ mình Thong dong hoa tím lục bình Kệ năm tháng cứ trốn tìm với nhau Không thề cũng chẳng niệm cầu Hồn nhiên tím kệ bể dâu vô thường Nắng tàn nhuộm đỏ mặt đường Xong cơn đã mật yêu đương ngủ vùi Bướm sang vườn khác tìm vui Ê chề hoa đợi dập vùi sương băng Môi mình thêm một nếp nhăn Xiết vòng tay ấm đã thành hư vô Người đồng ruộng kẻ giang hồ Hoàng hôn khép lại những mơ mộng đời 25/12 TỪ TRONG CỔ TÍCH BƯỚC RA Từ trong cổ tích bước ra Mang theo mắt mộng hồn hoa dâng đời Đâu hay đường của loài người Bóng ma hình quỷ dạo chơi mỗi ngày Ẩn sau vẻ đẹp găng tay Là bao móng sắc chứa đầy tính toan Bạc vôi phủ lớp da nhăn Ngàn tầng uốn lượn vờn quanh chai sần Gặp đông mãi chẳng thấy xuân Những trang cổ tích rụng dần theo mưa May còn sợi chỉ ngày xưa Xâu kim nhân bản vá mùa thế gian Không nhiều cây để rừng xanh Thì nhìn chồi biếc dỗ dành tương lai Bao dung tiếng thở đêm dài Tôi cày đồng chữ gieo ban mai mình 26/12 TRẢ Trả cho mùa cũ gió đông Những ngày mắt lạnh chất chồng soi nhau Thủy chung đã bước lên cầu Chúng mình vẫn đáy sông sâu trách hờn Trả cho đêm buốt cô đơn Tin lời mặt nạ đuổi thương yêu về Thời không từ đó lắng nghe Tiếng ăn năn hét bên lề nhân sinh Vườn chung mình trả cho mình Lửa sân si đốt cây tình thành tro Phút nông nổi ấy ai ngờ Một giờ tham luyến triệu giờ biệt li Ngày maii biết trả bằng gì Khi bao xuân ngọt bỏ đi mất rồi? Cuốc cày trên cánh đồng tôi Bao dung gieo chữ trả đời bình an! 27/12 XUÂN Ở LẠI TÔI Mùa xuân ở lại mảnh vườn Níu chân ký ức bà thường tưới rau Chồng con áo trận bạc màu Hai tin báo tử nỗi đau giữ nhà Mùa xuân ở lại đồng ta Từ hoang dại đã nở ra lúa vàng Ngày xưa bom dội khắp làng Vượt qua cằn cỗi mỡ màng hồi sinh Mùa xuân ở lại mái đình Hội xuân anh hát tang tình trống cơm Chị nghe lòng nở đóa thơm Xuân sau anh chị đón con chào đời Mùa xuân ở lại với tôi Từ hơi thở của đất trời, cha ông Từ câu chuyện của cánh đồng Từ môi tỏa nắng của lòng yêu thương! 28/12 NHỮNG KHUYA MẤT NGỦ Đừng ồn ào nữa đêm ơi Tóc thề ấy đã đi rồi còn đâu Bây giờ xanh đỏ đủ màu Chân tình cũng chẳng một câu giã từ Đừng day dứt nữa lá thu Khi xanh không hiểu tâm tư úa vàng Cô đơn đợi phút tro tàn Dù bao dưỡng chất chuyển cành nuôi cây Đừng thương tiếc nữa cỏ may Ễnh ương cò vạc chẳng ngày hồi hương Bê tông kín ruộng, ngập đường Đất quê gõ nhịp tha phương hồn làng Tầng cao che khuất ánh trăng Thời không gầy rạc tháng năm.gọi Người Võng đêm mỏi rạc ru hời Những khuya mất ngủ thơ ngồi dỗ ta! 29/12 XUÂN ĐÃ BÓN MÙA Lắng nghe những vết sẹo sần nói chuyện Chúng mình lớn hơn trong mắt người đối diện Những ngón thô truyền lửa Tặng bình minh cho buổi sớm Bình minh lớn lên từ mắt người Vướng âm tạp khi đi chợ Đắt rẻ hơn thua đong đếm nếp nhăn Nhào bụi đường rồi đặt lên lưng gió chỉ đem nụ cười về nhà Chúng mình làm hoa nở Trồng cây nhìn cây Không ngó vút cao vườn hàng xóm Cứ chăm rồi vườn ta cũng đẹp Tạo xuân điểm trang nhau Nếp nhăn chúng mình ngày một ít Con là bông đào quý Tháng năm giữ nắng hồng Nhà mình giữ xuân ở lại Bằng những ngày thấu hiểu bao dung 30/12 NGƯỜI SAY CƠN NGỦ Nắng ơi chia ấm cho ta Làm quà gửi tặng phương xa rét về Có người vẫn ngậm tái tê Quấn đêm cáu gắt cơn mê hồng trần Gió ơi gió hãy dừng chân Giúp người đuổi những si, sân ra ngoài Đồng qua mấy vụ lúa khoai Sao còn ủ dột giữ hoài niệm xưa? Mưa ơi rót mãi chẳng vừa Những cơn bỏng rát ở mùa khát nhau Người ta cố giữ cơn đau Thì bao xuân mới cũng màu buốt đông Tháng ngày có có không không Người say ngủ kệ nắng hồng mây xanh Nguyện nhau một chữ an lành Người còn mê ảo ta thành hư vô 31/12/2025 Bút danh : HOA TUYẾT Tác giả: Vũ Tuyết Nhung Địa chỉ : Số nhà 3 Nguyễn Hữu Cảnh - Thôn Phong Vận xã Hà Trung ( thị trấn cũ) tỉnh Thanh Hóa Điện thoại : 083 273 3368 Số tk: 3505205171301 Agribank


